Ý thức ngưng trệ.
Vệ Hoàn mơ một giấc mơ.
Trong mơ hình như cậu vừa mới thay đồ xong, bước ra khỏi căn phòng nào đó, bên ngoài là Dương Thăng và Tô Bất Dự, trên người họ đều mặc đồng phục chiến đấu như nhau. Không phải màu lam của Phù Dao, cũng không phải màu trắng của Thượng Thiện mà là đồng phục màu xám giống nhau hoàn toàn.
Cậu cúi đầu nhìn bản thân, cũng như vậy, mặc một bộ đồng phục chiến đấu màu xám đậm.
Đây là hôm bọn họ chính thức tiến vào quân đội Chuẩn bị chiến đấu của Sơn Hải.
“Đồng phục chiến đấu mới ngầu đét. So ra thì đồng phục chiến đấu mà Học viện phát cho chúng ta hồi trước trông như một trò đùa ấy.” Dương Thăng đắc ý cực kỳ, “Bất Dự, ông nhìn nè, chỗ này còn có quân hàm.”
Tô Bất Dự gật đầu, lại lập tức nhìn sang phía Vệ Hoàn, “A Hoàn mặc bộ này nhìn đẹp ghê, vô cùng đẹp.”
Dương Thăng xía một tiếng, “Ông chỉ biết khen mỗi nó, nãy giờ chả thấy ông khen tôi gì cả.”
“Xía cái gì mà xía, Bất Dự có bao giờ nói dối đâu? Tao vốn đã đẹp trai hơn mày rồi, không chịu thì cũng phải chịu, ông đây chính là nam thần được công nhận ở Phù Dao.” Vệ Hoàn cúi đầu ngắm đồng phục kỹ càng, phát hiện cách may bên ngực trái và ngực phải không giống nhau hoàn toàn, “Ủa? Phía bên trái này sao trông hơi trống ý nhở?”
Dương Thăng cũng cúi đầu ngắm nghía, “Phải ha.”
Tô Bất Dự nói, “Tôi nghe tiền bối phát đồng phục bảo chỗ đó là nơi để sau này gắn chiến huy.”
“Chiến huy?” Vệ Hoàn thắc mắc, “Là do trường học phát?”
“Ồ tao biết rồi.” Dương Thăng vỗ tay một phát, “Lần trước tao có nghe ba tao nhắc qua, khi chúng ta chính thức trở thành quân dự bị, Học viện sẽ phái chúng ta đi rất nhiều nơi, chi viện cho chiến trường hoặc là hoàn thành một vài nhiệm vụ nguy hiểm, chứ không còn giống cảnh sát khu vực như hồi còn ở tiểu đội Chuẩn bị chiến đấu nữa. Bởi vì những khu vực kia rất nguy hiểm, nếu nhiệm vụ thành công thì tương đương lập công với Sơn Hải và yêu vực. Đến lúc đó sẽ tặng cho chúng ta chiến huy có cấp bậc tương ứng.”
“Ồ!” Vệ Hoàn cũng đột ngột nhớ ra, “Bố mẹ tao cũng có!”
“Cái của chú dì chắc không giống lắm đâu, hai người họ là của quân đội Chính phủ.” Bất Dự giải thích, “Còn chiến huy của chúng ta hình như là kết hợp giữa Sơn Hải và gia văn của nhà mình. Tôi thấy nó có ý nghĩa biểu tượng lắm đó.”
“Ra là thế…” Vệ Hoàn sờ lên phần trống trên ngực trái, lúc ngẩng đầu lên liền cười đầy kiêu ngạo, “Chờ đê, anh Hoàn của mấy cưng chắc chắn sẽ là người đầu tiên nhận được chiến huy!”
“Xùy…” Dương Thăng thở dài một hơi, “Mày đừng quên, trước mày vẫn còn một người đánh đấm chẳng thua ai…”
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay. Vân Vĩnh Trú cũng đã thay đồng phục chiến đấu mới đi ra, không nói một lời, cũng không đến gần bọn họ. Bầu không khí mới nãy vẫn còn rất vui vẻ, bỗng chốc trở nên hơi lúng túng. Dương Thăng là một người thích giảng hòa, nhìn Vân Vĩnh Trú rồi nói, “Tôi nói chứ vẫn là Vĩnh Trú mặc siêu ngầu, chuẩn khỏi chỉnh.”
Vệ Hoàn quay đầu đảo mắt nhìn hắn, hiếm khi không phản bác.
Vân Vĩnh Trú mặc bộ đồ này thật sự rất đẹp, cực kỳ ngầu. Trang bị màu xám đậm hợp với gương mặt lạnh lùng thơ ơ kia lạ thường, khác biệt hoàn toàn với đồng phục chiến đấu màu đỏ của Viêm Toại ngày trước. Cũng chẳng rõ tại sao, thấy hắn như vậy Vệ Hoàn bắt đầu tưởng tượng nếu hắn mặc quân trang giống bố sẽ có dáng vẻ như nào. Chắc là càng đẹp hơn.
Đôi mắt màu hổ phách lạnh lùng nhìn cậu chăm chú.
“Nhìn tôi làm gì?”
Bầu không khí lạnh đến cực độ. Tô Bất Dự túm lấy cánh tay Vệ Hoàn, kéo hai lần, “Chúng ta mau ra ngoài thôi, lát nữa còn có sinh viên khác đến đây đấy.”
“Phải phải phải.” Dương Thăng cũng lên tiếng theo, “Hôm nay xem như là ngày đầu tiên tụi mình trở thành quân dự bị, có phải nên ra ngoài chúc mừng một bữa không!”
Thật ra Vệ Hoàn không cảm thấy thái độ của Vân Vĩnh Trú làm cậu thấy khó xử. Bản thân hắn vẫn luôn có tính cách như vậy, cậu cũng đã quen từ lâu rồi, thậm chí còn cảm thấy Vân Vĩnh Trú nói nhiều với cậu như thế thì ít nhiều gì cũng đặt cậu vào mắt.
Nếu đổi sang người khác, Vân Vĩnh Trú còn chẳng buồn mở miệng.
Dương Thăng và Tô Bất Dự bàn bạc với nhau xem nên đi ăn ở chỗ nào. Vệ Hoàn đi bên cạnh họ, đi một hồi, cậu bỗng quay đầu nhìn lại.
May quá, may quá, Vân Vĩnh Trú vẫn chưa chạy mất.
Có điều thật sự cách nhau hơi xa, ít nhất cũng cỡ bảy, tám mét.
Vệ Hoàn vô thức thả chậm bước chân, chậm dần từng chút, lặng lẽ kéo gần khoảng cách với chàng thiếu niên tự kỷ ở đằng sau. Hai tên nhóc phía trước thảo luận đến là vui vẻ, không thèm để ý cậu, cậu bèn dứt khoát đứng lại luôn. Nhưng cậu dừng lại, Vân Vĩnh Trú cũng ngừng bước chân, đứng cách hai, ba mét nhìn cậu.
Có ý gì đấy?
Một trận gió nổi lên. Khóe môi Vệ Hoàn khẽ cong, ngón tay động đậy, tiện thể chuyển hóa làn gió này thành một đôi tay nấp sau lưng Vân Vĩnh Trú, đột ngột đẩy một phát. Vân Vĩnh Trú không chút phòng bị, cứ thế bị đôi tay vô hình kia đẩy về trước, suýt chút nữa lảo đảo ngã nhào qua.
Khoảng cách giữa hai người lập tức ngắn lại. Vệ Hoàn cố gắng nhịn cười, nhưng cuối cùng vẫn nhịn không nổi, hai chiếc răng nanh nhỏ đã để lộ chân tướng.
“Tôi không hề ra tay nha.” Cậu giơ tay mình lên, cười đến xán lạn, “Là do tự cậu tới đây đó.”
Mặt Vân Vĩnh Trú lúc trắng lúc xanh, trông không ổn cho lắm. Tầm mắt của hắn rời khỏi mặt Vệ Hoàn, nhìn về nơi khác.
Vệ Hoàn ngoảnh đầu liếc mắt nhìn ra sau lưng, hai thằng nhóc kia thế mà vẫn chưa phát hiện ra mình không đi bên cạnh. Cậu cười quay đầu lại, nhỏ giọng nói với Vân Vĩnh Trú, “Tôi cũng cảm thấy cậu mặc bộ quần áo này rất đẹp.” Dứt lời, cậu sải một bước dài, đến đứng bên cạnh Vân Vĩnh Trú.
Cậu không nhìn được biểu cảm hiện tại của Vân Vĩnh Trú ra sao, cũng không quan tâm hắn sẽ đáp lại thế nào, cậu chỉ muốn nói ra vậy thôi.
Vân Vĩnh Trú thoáng dừng lại, cuối cùng vẫn cất bước tiếp tục tiến về phía trước. Vệ Hoàn nhắm mắt theo đuôi, đi bên cạnh hắn. Cậu ngân nga một ca khúc không tên, dáng vẻ khi đi của cậu vui vẻ giống như chim sẻ nhỏ, chỉ thiếu mỗi việc vỗ cánh phành phạch. Tâm tình quá đỗi vui sướng này hình như hoàn toàn ảnh hưởng đến Vân Vĩnh Trú, tựa như một khối băng sợ tiếp xúc trực tiếp với ánh mặt trời, không thể khống chế được mà tan chảy, biến thành vũng nước mềm mại, không còn góc cạnh.
Cảm giác mất kiểm soát này khiến Vân Vĩnh Trú hoảng hốt, khiến hắn sợ hãi.
Thế nên cuối cùng hắn không nhịn nổi nữa mà dừng lại, lạnh lùng lên tiếng.
“Rốt cuộc cậu đang vui vẻ vì cái gì vậy?”
Vệ Hoàn thoáng sững sờ, cũng dừng bước chân theo, quay qua đối diện với Vân Vĩnh Trú, “Tôi?” Đôi mắt cậu đảo loạn, “Tôi cũng không biết mình vui vẻ vì điều gì nữa, cứ thấy vui vậy thôi. Cậu có thể suốt ngày ủ rũ mà không cho phép tôi được hi hi ha ha à.”
“Không ai vô duyên vô cớ vui vẻ cả.” Vân Vĩnh Trú rất cố chấp.
“Cậu nói cũng phải.” Vệ Hoàn phồng má, bàn tay bất giác sờ lên khoảng trống dùng để gắn chiến huy trên ngực trái, ánh mắt nhìn thẳng vào quần áo của Vân Vĩnh Trú.
“Có lẽ là vì… Chúng ta mặc đồ giống nhau.” Một con côn trùng nhỏ xíu bay lên chóp mũi Vệ Hoàn, rồi bị cậu hất ra. Bàn tay cậu bắt lấy ngọn gió trên trời, tự dưng biến ra một đóa hoa màu lam nho nhỏ.
Cậu chắp tay sau lưng, siết chặt đóa hoa kia, nói tiếp, “Lúc trước tụi mình mặc đồng phục chiến đấu khác nhau của từng Học viện, màu sắc và kiểu dáng đều không giống. Bây giờ thì tốt rồi, đều là màu xám đậm, hơn nữa nó trông cũng khá đẹp.”
Đáp án này khiến Vân Vĩnh Trú thấy bất ngờ không thôi, hắn ngơ ngác nhìn Vệ Hoàn, chẳng nói chẳng rằng.
Vệ Hoàn ngẩng mặt, cười rộ lên, tựa như nắng ấm tháng ba.
“Dữ tử đồng bào.”(*)
(*) Trích từ Vô Y của Khổng Tử, có nghĩa đen là san sẻ quần áo cho nhau. Vô Y là quân ca của người Tần, thể hiện tinh thần tôn sùng chiến tranh, khẳng khái tòng quân, anh dũng giết địch, đồng sinh cộng tử của dân Tần. Câu “Dữ tử đồng bào” còn ẩn dụ cho việc quan tâm giúp đỡ lẫn nhau, sống chết có nhau trên chiến trường.
(Bản edit chỉ được đăng tại vienkeonho1103.wordpress.com và w.a.t.t.p.a.d vienkeonho3018)
Hồi ức chấm dứt qua loa, kết thúc giấc mơ. Vệ Hoàn có thể cảm giác được ý thức đang dần tỉnh táo nhưng cậu không chịu tỉnh lại, cậu muốn biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, vì sao những ký ức này lại mơ hồ như vậy, cậu gần như không có chút ấn tượng nào.
Song cuối cùng cậu vẫn tỉnh. Tầm mắt chậm rãi thay đổi từ mờ mịt sang rõ ràng, khắp nơi là một màu trắng toát. Cậu mệt mỏi chớp mắt, trần nhà trắng tinh.
“Ông tỉnh rồi à?”
Vệ Hoàn nghiêng đầu thì thấy Tô Bất Dự đang ngồi bên mép giường. Giọng nói của y rất nhỏ, lướt nhìn thêm một lượt mới phát hiện hóa ra Cảnh Vân và Dương Linh đang dựa vào sofa ngủ say.
Cậu cố gắng ngồi dậy, Tô Bất Dự điều chỉnh nệm trên giường bệnh giúp cậu, hạ giọng nói, “Tỉnh lại là tốt rồi, tôi không dám rời đi một bước nào luôn.”
Vân Vĩnh Trú đâu.
Vệ Hoàn nhìn quanh phòng bệnh, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi, “Những người khác đâu rồi?”
“Có một đám yêu khôi trốn thoát, Dương Thăng mang sinh viên đuổi theo chúng. Nhân loại có vết yêu văn trên mặt đi theo Cửu Vĩ. Hai đứa nhóc này muốn chờ ông tỉnh lại nên tôi dẫn hai đứa đến đây.” Tô Bất Dự giúp cậu dém chăn, “Ngay khi con yêu khôi kia vừa bị phong ấn là ông ngất luôn. Bác sĩ bảo thân thể nhân loại hiện tại của ông không thể chống chịu nổi hai loại yêu lực, tinh lực cạn kiệt nên lên cơn sốc. Nếu ông cứ tiếp tục như này sẽ không chịu đựng được.”
Vệ Hoàn không nói lời nào, chỉ yên lặng lắng nghe, nhưng dẫu cho cậu nỗ lực lắng nghe thì suy nghĩ vẫn mắc kẹt trên người một người khác.
Cậu chỉ muốn biết hiện tại Vân Vĩnh Trú đang ở nơi nào. Cậu muốn biết vì sao hắn lại hiến tế mắt của mình.
Hơn nữa hắn biết cậu là Cửu Phượng từ khi nào.
Thấy Vệ Hoàn không nói gì, Tô Bất Dự cũng không nhiều lời nữa, “Tôi nấu một phần cháo, ông ăn một ít đi để thể lực phục hồi nhanh hơn chút.”
“Bất Dự.”
Vệ Hoàn bỗng dưng lên tiếng, “Ông nhận ra thân phận của tôi khi nào?”
Bàn tay múc cháo của Tô Bất Dự hơi dừng lại, suýt chút nữa làm đổ ra ngoài.
“Lần đầu tiên nghi ngờ là hôm nghi thức phân viện.”
“Vì sao?” Vệ Hoàn khó hiểu, hôm diễn ra nghi thức phân viện, rõ ràng cậu được Vân Dương phân tới Học viện Viêm Toại cơ mà. Lúc ấy yêu tâm của cậu vẫn chưa thức tỉnh, vì sao Tô Bất Dự lại nghi ngờ.
Tô Bất Dự tiếp tục nói hết những lời mình chưa nói, “Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ông sau khi ông trở về. Không có lý do gì cả, tôi chỉ cảm thấy đó là ông thôi.”
Về sau, y biết được Vân Vĩnh Trú lập khế ước với cậu thì hoàn toàn tin tưởng.
Vân Vĩnh Trú không thể nào vô duyên vô cớ lập khế ước với một nhân loại, trừ khi hắn chắc chắn 100% đối phương chính là Vệ Hoàn.
Tô Bất Dự bỗng nhiên cảm thấy tên của bản thân như là một lời tiên tri. Bất Dự, không do dự, nhưng y lại vì quá do dự mà luôn chậm một bước. Rõ ràng mình là người quen biết Vệ Hoàn trước, người nhận ra cậu trước cũng là mình.
Vệ Hoàn không nhận chén cháo kia, cậu chỉ hỏi thêm lần nữa, “Có phải ông cũng từng đến Vô Khải không?”
Tô Bất Dự thả chén cháo xuống, thẳng thắn nâng mắt, “Phải. Tôi từng đến.”
Vệ Hoàn rơi vào trầm mặc. Ám vu cơ nói quá lấp lửng. Nếu Bất Dự thật sự giống như lời ám vu cơ nói, hiến tế đuôi cá hoặc vảy cá của bản thân thì vật hiến tế của y phải chuyển dời lên người cậu mới đúng chứ.
Chẳng nhẽ hiến tế cũng phân biệt thứ tự trước sau?
“Ông…” Vệ Hoàn không biết nên nói thế nào cho phải, vấn đề này đối với cậu mà nói quá đỗi nặng nề, cậu căn bản không thể gánh vác nổi. Cậu sợ Tô Bất Dự thật sự vì mình mà hy sinh, làm chuyện không thể cứu vãn được.
“Đuôi cá của ông, vẫn còn mà đúng không?”
Tô Bất Dự mỉm cười nhìn về phía Vệ Hoàn, nhìn vào đôi mắt đã ươn ướt của cậu.
“Không quan trọng.”
Cậu không cần câu trả lời này.
“Nó rất quan trọng.” Vệ Hoàn nắm lấy cổ tay Tô Bất Dự, “Ông là bán giao, nếu không còn đuôi giao nữa thì làm sao có thể là giao nhân. Vì sao ông lại làm như thế, tôi không quay về được thì không về thôi.” Cậu thậm chí không biết phải sắp xếp câu từ của bản thân ra sao, “Tôi, tôi không đáng để ông làm những chuyện này. Cho dù tôi có trở lại được thì thế nào? Ông nhìn tôi đi, tôi vẫn còn là tôi của ngày xưa ư?”
Tô Bất Dự nắm ngược lại tay Vệ Hoàn, cười dịu dàng, “Đúng vậy.”
“Ông vẫn là ông.” Bên khóe môi y hiện ra lúm đồng tiền, trong lòng lại thấy khổ sở không thôi.
Y hy vọng điều mình nghe được không phải là những lời này.
“Chỉ cần ông có thể ở lại bên tôi là đáng giá lắm rồi.”
Y biết mình nói như vậy chẳng khác nào muốn trói Vệ Hoàn lại, buộc cả tay chân cậu. Nhưng y cảm thấy sợ hãi. Cảm giác áy náy dâng lên trong lòng y, sắp sửa nhấn chìm y, dù vậy y cũng chỉ thấy sợ hãi. Mỗi lần nghĩ đến đôi mắt dị sắc này của cậu, tưởng tượng đến dáng vẻ khi cậu đứng bên cạnh Vân Vĩnh Trú, y liền thấy hoảng hốt.
Y không muốn như vậy.
Trên gương mặt nhợt nhạt của Vệ Hoàn không có quá nhiều cảm xúc. Cậu cụp mắt xuống, như đang nhìn chằm chằm vật gì đó trên khăn trải giường. Cậu trầm mặc một lát rồi mới nhẹ giọng nói.
“Chẳng phải… tôi vẫn luôn ở cạnh ông sao?”
Không giống nhau.
Tô Bất Dự suýt chút nữa đã buột miệng thốt ra, song cuối cùng y vẫn nhịn xuống.
Cùng lắm ông chỉ xem tôi như em trai ông, là người mà ông phải bảo vệ từ năm mười mấy tuổi.
Nhưng bây giờ tôi có thể bảo vệ ông rồi, tại sao ông không nhìn đến tôi dù chỉ một lần.
Vệ Hoàn cứ có cảm giác Tô Bất Dự vẫn giấu giếm gì đó về việc hiến tế nhưng cậu biết những chuyện này muốn nói ra được thì cần có thời gian, cậu cũng bằng lòng chờ đợi.
“Tôi… Tôi vẫn rất muốn biết ở Vô Khải ông đã xảy ra chuyện gì, hoặc là những chuyện xảy ra sau khi tôi chết.” Cậu ngừng một chút, “Không sao đâu, đợi đến lúc ông bằng lòng kể cho tôi thì ông cứ nói.” Cậu nâng mắt nhìn vào đôi mắt màu xanh xám của Tô Bất Dự, nở nụ cười trấn an, “Bảy năm trước tôi cũng không ngờ được bản thân sẽ chết đột ngột như vậy, bỏ ông lại. May mà vẫn còn cơ hội, sau này tôi vẫn sẽ luôn ở đây.”
Tô Bất Dự nhìn nụ cười trên mặt cậu, cũng cười khẽ, như là tự giễu.
“Ừm.”
Y biết rõ, Vệ Hoàn sẽ không cười như thế với Vân Vĩnh Trú. Mỗi khi đối diện với người khác, Vệ Hoàn luôn là một người bảo hộ không chê vào đâu được. Cậu sẽ vì mọi người mà hy sinh không chút do dự, cậu luôn cố gắng dang rộng đôi cánh của mình che chở cho bất cứ ai mà cậu muốn bảo vệ, luôn thể hiện lòng thương xót và chủ nghĩa anh hùng một cách bất diệt.
Chỉ khi đối diện với Vân Vĩnh Trú, cậu mới thật sự gỡ gánh nặng xuống, trở nên giống một đứa trẻ.
Thân là người đứng xem, Tô Bất Dự vẫn luôn ý thức được sự đối xử khác biệt của cậu nhưng lại bất lực.
Vệ Hoàn không muốn ăn lắm, mới ăn được chút cháo đã nói mình mệt, muốn đi ngủ, sau đó cậu nằm xuống giả vờ ngủ. Cậu nghe thấy Tô Bất Dự nhỏ giọng bảo mình có công việc đột xuất, phải ra ngoài một chuyến, đợi y quay lại. Nhưng cậu vờ như bản thân đang ngủ, không hề đáp lời. Cậu cũng nghe thấy Cảnh Vân và Dương Linh uể oải, cuối cùng cũng tỉnh dậy, nhẹ tay nhẹ chân đi vòng đến cuối giường bệnh, hai đứa nhóc cứ thế nằm bò ra đó nhìn cậu. Đến lúc này Vệ Hoàn mới phát hiện, hóa ra mặc dù cậu nhắm mắt lại, nhưng Hi Hòa chi đồng vẫn có thể nhìn thấy khung cảnh đang diễn ra trước mắt.
Hai nhóc con kia nhỏ giọng đến mức gần như giao lưu bằng khẩu ngữ, nhìn cậu chằm chằm, trông chẳng khác gì hai đứa ngốc.
“Hóa ra A Hằng là Cửu Phượng…” Cảnh Vân đẩy mắt kính, “Bảo sao mỗi lần nhắc đến Cửu Phượng cậu ấy đều…”
“A Hằng cái gì chớ, đây là anh Hoàn Hoàn.” Dương Linh gõ nhẹ lên trán Cảnh Vân, “Ông cũng phải gọi là anh mới đúng, anh ấy lớn hơn ông nhiều tuổi lắm đó.”
“Tui biết rồi, tui nhất thời chưa sửa miệng được thôi mà…” Cảnh Vân mím môi, “Hồi trước bà còn kêu ảnh là nhân loại ngu ngốc, nhân loại ngu ngốc hoài luôn đó.”
Dương Linh lập tức ngồi dậy. Tuy rằng hành động rất cường điệu nhưng giọng nói vẫn rất nhỏ.
“Khi đó tui có biết ảnh là anh Hoàn Hoàn đâu! Với cả cái này là gọi yêu! Là gọi yêu đó ông hiểu không hả.”
Vệ Hoàn suýt chút nữa không nhịn được mà cười thành tiếng.
Hai đứa dở hơi.
(Bản edit chỉ được đăng tại vienkeonho1103.wordpress.com và w.a.t.t.p.a.d vienkeonho3018)
Tới giờ đi học, hai đứa nhóc cũng đi mất, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình cậu. Vệ Hoàn mở mắt ra, muốn nhìn thử mắt mình, nhưng cậu không còn nhiều sức cho lắm, liền liếc mắt nhìn cổ tay, rồi vận linh biến ra một chiếc gương.