“Chủ tử tha mạng, chủ tử tha mạng.” Cung nữ bị dọa, nhanh chóng quỳ xuống xin khoan dung.
Tiếng cầu xin của cung nữ không gợi lên sự thương xót nào của Đức phi, ngược lại càng khiến nàng thêm cáu giận, nàng có đáng sợ như vậy sao. Có phải hiện tại mọi người đều nhìn nhận nàng như thế.
“Người đâu, đưa nàng đến thận hành tư.”
“Nương nương, không thể.” Ma ma tâm phúc của Đức phi nhanh chóng ngăn cản. “Chủ tử, hiện giờ nhiều người nhìn chằm chằm Vĩnh Hòa cung của chúng ta, không thể tạo nên động tĩnh gì trong quãng thời gian này.”
Đức phi dừng tay lại, nhắm mắt đè cảm xúc xuống. “Ngươi nói đúng, nhiều năm như vậy, bản cung không thể kiếm củi ba năm thêu một giờ. Ngươi đi xử lý đi.”
“Dạ, chủ tử nghỉ ngơi thật tốt, hết thảy mọi thứ rồi sẽ qua.”
Ma ma tâm phúc bảo người hầu hạ Đức phi vào trong phòng để nghỉ ngơi, chính mình thì kéo cung nữ về phòng nàng, trấn an thật tốt. Trong cung này, xuất thân của cung nữ đều là thượng tam kỳ, hậu cung chủ tử không có quyền lợi xử trí cung nữ, đương nhiên đây là quyền lợi mặt ngoài, những lúc bình thường, nếu chủ tử trách phạt cung nữ cũng không phải là chuyện gì lớn.
Nhưng hiện giờ, bởi vì lời nói của màn trời, nương nương đang ở trong tình trạng mười phần bất lợi, lúc này lại truyền ra việc Đức phi xử trí cung nữ, vậy những người trong hậu cung kia sẽ nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.
Ai, thật ra, nàng cũng không hiểu vì sao Đức phi lại không thích Ung Thân Vương, có một nhi tử là thân vương, không biết có bao nhiêu nương nương trong cung ghen tỵ đâu.
Về phần không phải do mình nuôi lớn, ngạch nương trong cung không tự mình nuôi lớn hài tử, có nhiều lắm.
[Được rồi, chúng ta nói xong chuyện về Đức phi rồi, quay trở về Ung Chính, trong lúc cai trị, Ung Chính thực hiện rất nhiều chính sách cải cách, giải quyết tốt mâu thuẫn của xã hội, kéo dài sự thống trị của triều Thanh. Đương nhiên, không có người nào là hoàn mỹ, đặc biệt là hoàng đế của xã hội phong kiến.]
[Ung Chính khi mới lên ngôi iền thực hiện nghiêm khắc chính sách bế quan tỏa cảnh, nếu chúng ta học qua lịch sử cận đại thì đều sẽ biết nguy hại của nó. Giống như là ếch ngồi đáy giếng vậy, tự cảm thấy một góc trời mà mình nhìn thấy chính là toàn bộ thế giới. Nhưng, bọn họ không biết thế giới bên ngoài có bao nhiêu lớn.]
[Khi Thanh triều phong bế chính mình, không đế ý tới sự biến đổi hơn trăm năm của bên ngoài, Hoa Hạ của chúng ta từ cường quốc trở thành một đất nước lưu lạc bị ví như thịt cá. Đây là mấy ngàn năm sỉ nhục của Hoa Hạ. Đây cũng là nguyên nhân mà rất nhiều người chán ghét Mãn Thanh. Nếu có cơ hội thì chúng ta sẽ nói đến lịch sử diệt vong của Thanh triều.]
[Ung Chính bắt đầu bế quan tỏa cảng, tới thời kỳ Càn Long thì lại càng ngăn cách tuyệt đối giao lưu với thế giới bên ngoài. Bọn họ cho rằng phương Tây sẽ ảnh hưởng sự thống trị của họ. Cho nên dựng hàng rào cho nhà mình chặt chẽ. Đáng tiếc, kết quả thì sao, cường đạo đánh vào trong nhà, Viên Minh Viên, Di Hòa Viên, Tử Cấm Thành, tất cả đều bị cướp sạch không còn lại gì, những tên xâm lược ngoại quốc kia còn ngồi lên ngôi vị hoàng đế, chụp ảnh lưu niệm. Mà hoàng đế thì lại vội vàng chạy khỏi Tử Cấm Thành.]
[Tất cả mọi người đều biết,có trong tay những tài phú kia, nhưng không có năng lực bảo vệ, giống như những đứa trẻ ba tuổi ôm gạch vàng, người không giữ được tài phú, thậm chí có thể mất mạng.]
[Đây là những bức ảnh mà tôi tìm được, đây là sau khi những kẻ xâm lược kia cướp sạch Tử Cấm Thành, ngồi lên ngôi vị hoàng đế rồi chụp ảnh, thật muốn để Ung Chính Càn Long xem thử. Những hoàng quyền mà bọn họ cố gắng duy trì, cuối cùng lại thành một trò cười. Lạc hậu thì sẽ bị đánh.]
Khang Hi nhìn thấy hai binh lính ngồi lên long ỷ, thiếu chút nữa liền phun ra một ngụm máu. Ngón tay run rẩy chỉ lên trên màn trời.
“Con cháu bất hiếu, con cháu bất hiếu.”
Lương Cửu Công ở một bên sợ tới mức vội vàng an ủi:
“Chủ tử, chuyện này rất lâu sau này mới xảy ra, hiện giờ chúng ta đã biết, mọi việc đều có thể thay đổi, ngài đừng nóng vội.”
Ung Vương phủ
Sắc mặt của Dận Chân cùng Dận Tường đều cực kỳ không tốt, long tọa thần thánh đối với bọn họ, lại bị hai binh lính Man Di ngồi lên, đây chính là đạp uy nghi của cả hoàng gia dưới chân.
“Tứ ca, chính sách bế quan tỏa cảnh này không tốt.” Dận Tường không nhịn được, nói một câu.
“Chúng ta hiểu biết quá ít về thế giới. Người nước ngoài cách chúng ta thiên sơn vạn thủy, nhưng nào ngờ họ lại có thể…” Dận Chân có chút kinh hãi, bọn họ biết ngoài bờ biển có quốc gia, nhưng lại cảm thấy người nước ngoài sẽ đánh không đến.
Dù sao, những hiểu biết về người hải ngoại đều rất hung hiểm.
Đại hải rộng lớn vô biên, không cẩn thận thì thuyền mất người vong. Người nước ngoài vậy mà có thể đem binh lính đến đánh Đại Thanh.
Dận Chỉ, Dận Đường, Dận Tự và các hoàng tử nhìn thấy hình ảnh này đều cảm thấy rất phẫn nộ, Thập Tứ còn muốn lấy binh đọ sức một hai với người nước ngoài.
[Ngoại trừ chính sách bế quan tỏa cảnh, Ung Chính còn một vết nhơ không thế xóa chính là văn tự nhà tù. Đương nhiên, văn tự nhà tù không phải là đặc sản của mỗi Thanh triều, rất nhiều triều đại đều có. Chỉ có ở Thanh triều là kéo dài không dứt, liên tiếp xuyên từ đầu vương triều đến cuối. Bắt đầu từ Thuận Trị, lên đến đỉnh ở thời Ung Chính và Càn Long.]
[Văn tự nhà tù có rất nhiều nguy hại, bế tắc đường của dân, chế tạo oan giả, sai án, giam cầm tư tưởng, biến tất cả mọi người trở nên chết lặng. Trong mắt người thống trị thì tốt nhất là Ngu dân cho dễ thống trị. Đáng tiếc, loại khống chế này chỉ trị được phần ngọn không trị được gốc. Vương triều cuối cùng sẽ có thời điểm loạn lạc, hoàng quyền suy nhược là điều không thể tránh khỏi. Những gì mà người thống trị đã làm rồi sẽ phản phệ trên người mình.]
[Ví dụ như, vào thời điểm Anh, Pháp phát động chiến tranh, quân đội của Anh đánh với quân đội Mãn Thanh, dân chúng thì lại ở bên xem náo nhiệt. Bọn họ là ngu dân đã bị Thanh triều ép cho chết lặng, quốc gia là gì, bọn họ không biết. Chúng ta đều nói, dân chúng khi đó chết lặng, không biết phản kháng kẻ xâm lược. Còn không phải là do triều Thanh thống trị nhiều năm sao.]
[Cho nên, mặc dù nói rằng lịch sử cận đại khuất nhục,nhưng chúng ta cũng đã lội qua vực sâu, đạp lên bụi gai, dục hỏa trùng sinh, vượt qua bao nhiêu cực khổ có dân tộc chống lưng. Có quốc mới có gia, chính là vì tổ quốc phồn vinh hưng thịnh, cường đại dồi dài hiện tại, cho nên chúng ta mới có thể trải qua cuộc sống yên ổn, giàu có Chúng ta mới có thể mài mò những điểm mù trong lịch sử.]
Giọng nói Tinh Mộ trịnh trọng, biểu tình tự hào, mọi người đều nhìn ra cô rất kiêu ngạo vì quốc gia của mình.
[Yêu yêu yêu quá: Chủ kênh nói đúng, chúng ta có thể sinh hoạt yên ổn, chính là nhờ tổ quốc cường đại của chúng ta hộ tống.]
[Đảng Tứ gia: Lấy sử vì kính, có thể biết hưng thế. Sống yên ổn sẽ nghĩ đến những ngày gian nguy, có được cuộc sống như chúng ta hiện giờ không hề dễ, tất nhiên là sẽ quý trọng.]
[Đi khắp thế giới: Cho dù không nhìn lịch sử, nhìn những quốc gia hiện tại vẫn còn đang trong thời gian chiến loạn, dân chúng bình thường đang phải trải qua những gì, liền biết, thà làm chó thời bình, còn hơn làm người thời loạn. Những lời này mang ý nghĩa vô cùng nặng nề.]
[Mọi người nói đúng, hiện tại chúng ta có thể thấy những tin tức này rất nhiều, rất đáng sợ, hiện tại chúng ta có thể sống ở thời hòa bình, trưởng thành ở thời bình, rất cần phải sống yên ổn thì nghĩ đến những ngày gian nguy.]. Kiếm Hiệp Hay
[Yêu yêu yêu quá: Thế gian này làm gì có những ngày thánh yên bình, chỉ là nhờ những người đi trước thay cho chúng ta mà thôi.]
[Đảng Tứ gia: Cho nên, mặc kệ mọi việc sẽ diễn ra như thế nào, cho dù chúng ta không giúp được gì, cũng không thể ngăn trở. Tuân thủ pháp luật, nghiêm túc với công việc, nộp thuế theo luật. Nghĩa vụ cùa công dân là không thể trốn tránh.]
Tinh Mộ rất cao hứng với những người có nhận thức như vậy, cô cười gật đầu.